Không cần tựa

Tôi thấy sự cô đơn cần thiết và êm ái. Cũng có thể tôi sẽ nói tôi cần một người bạn thân vào buổi chiều và chỉ trong khoảng từ một giờ nào đó đến một giờ nào đó thôi. Một tình bạn khi những nồng nàn và thương tổn ban đầu đã qua rồi, khi sự xác định vị trí của người này trong lòng người kia – điều chúng ta không bao giờ thực sự làm được - đã không còn cần thiết nữa. Một người bạn đủ bao dung, để nhận lấy tình yêu tôi dành cho họ và nhận cả sự chợt có chợt mất của nó. Có thể tôi là một người buồn, vì tôi biết rõ rằng đã lâu tôi không yêu. Khi tôi thấy lòng mềm đi một chút trước ai đó, điều tôi ước ao không phải là người đó, mà là một thứ tình yêu đánh mất; tôi lắng nghe nhịp đập của trái tim tôi chứ không lắng nghe nhịp đập của người tôi ngồi gần. Có ai đó đã viết rằng đàn bà chỉ yêu người yêu trong một lần, tất cả những lần khác người đàn bà yêu để hưởng lại cảm xúc của lần đó. Cảm xúc của tình yêu có phải là tình yêu không? Tôi không biết. Có lẽ không. Và như vậy tôi yêu những người bạn như những người bạn, nhưng thỉnh thoảng tôi cần sự nồng ấm, xúc động hay mơ màng trước cái đẹp hoặc nhục cảm, chỉ vậy thôi, không phải tình yêu. Và cũng là tình yêu. Biết nói làm sao cho đúng bây giờ.

Và như vậy, tình yêu, cùng với một vạn chuyện khác trên đời, dù có thể quan trọng hoặc là hay, cũng đã trở thành một thứ không cần phải nói tới.

05.08.2008