đầu mùa

em ơi mưa xuân không thẳng hàng
gió lay là đủ lệch đường ngang
[thu hạ tên mùa chưa động tới 
vì đông không tận năm mênh mang]

dalat, 02.03.14


the last time I was in love was not different to the first

except it was bare of hope
and with the quiet premonition that it was the last time —
a certainty sweeter even
than you


và niết bàn buồn thiu   

ai đang ngồi trên tòa sen
trong niết bàn
chợt có mây bay ngang
thế là bay theo mây.

chợt trời trở lạnh
mây đọng thành giọt
rơi xuống
thế là mưa.

thằng bé 11 tuổi
ra trước nhà đứng ngó mưa
đây một giọt kia một giọt và bao nhiêu giọt nữa
vì không đếm hết nên chạy vào gõ mấy nốt lên cây đàn
quá trời nhiều nốt

thế là mozart.

saigon, 16.10.2011

 


hương

chị ngâm những cuộn tơ vào thuốc nhuộm chưa pha xong
nên trưa ấy em mặc áo lụa màu khói cũ, như trăng đã già và chưa đủ lỡ làng
kỷ niệm chỉ làm hoen ố áo thôi không bao giờ đủ tím

em về hội an, nửa chiều quên mất lối
em quên tên người yêu để hỏi cửa nhà đâu
lỡ đường trong tiền kiếp

tôi nhìn thấy em, không hẳn thế
trăng lên đâu đó và chỉ còn chiếc bóng
lụa như khói cũ
không màu, không quê hương

tôi thả từng chiếc thẻ
ao hồ hay chân mây, ừ thôi đánh đổi
thương nhau và nước uống
tương lai và đêm thâu

hỏi nữa đi, linh thần hay cây cối, cứ hỏi tôi còn gì
mang thả hết bên ngoài quê nước lạ
hơi người và lời nói
trầm hương và tay chân

khăn cũ còn thơm
tôi đốt trong chậu đồng, hóa vàng nốt cô đơn

đánh đổi đời tôi và trí nhớ
lấy lời ai đó bảo
áo em mặc màu gì
để khi lụa phai
quên lãng tôi còn có chút sắc hương

dalat, 8.7.2013

 


rơi

em là giọt nước
không
em là tiếng mưa rơi
không
em là sự rơi của nước
không

em là sự rơi của thinh không

saigon, 28.10.2009

 


nhớ nhau

mình hôn nhau.

anh không có đó,
em chẳng ở đây,
nụ hôn không hề có thật.

còn lại mãi

là vị của đôi bờ môi chạm vào nhau.

saigon, 25.9.2009 

 


chim chỉ bay thôi và không nói gì 

chiều nhìn thấy em trên cao

tôi không thể hỏi em về màu của thời gian
tất cả những con chim dù trắng
đều là những vệt đen khi ngang trời

tôi không thể hỏi em về ngày mai
ừ thôi khoảnh khắc này
tất cả những gì em có thể nói với tôi
là đêm chưa tới và ngày

chưa đi

saigon, 6.3.2011

 


Nguyên tiêu

Don’t touch me with your love

I’m all thin ice.

Do let me die
Untouched by the cold of your fire.

Đừng chạm vào em
Bằng tình yêu của anh
Em là băng mỏng

Hãy để em chết
Không biết đến
Lửa tình anh giá lạnh

Bản tiếng Việt của Vũ Hoàng Linh

saigon, 12.9.2009

 


Racing in the fog 

Tôi đang ở trên một con thuyền buồm nhỏ, một mình. Gió lên, và lạ thay, dù có gió, sương vẫn không tan. Gió thổi từng đợt sương bay, tiếp nối nhau, sương dầy đến nổi dù trời sáng, tôi không biết mặt trời ở phương nào. Buồm bắt gió trôi đi phăng phăng trên mặt biển – không còn chân trời, không còn thời khắc. Tôi nhắm mắt lại. Nhanh lên nữa, nhanh lên nữa. Tôi mở mắt ra: chỉ có từng làn sương trắng vút qua, vút qua mãi. Sương trắng đã kéo không gian vào vô tận. Khởi điểm và mức đến đều tan biến mất rồi. Chỉ còn lại cuộc đua duy nhất không phương hướng của một con thuyền với chính nó mà thôi.

saigon, 24.4.2011

 


một nhánh sông không tên, một đêm cuối tháng chín

nước không chảy /  đêm không trôi
gió không lay  /  mây không ngủ

côn trùng ru thế kỷ thôi đừng buồn thêm nữa cỏ lau mờ xóa chân trời

nửa khuya,
có bao nhiêu sinh linh còn thức,
là bấy nhiêu vầng trăng lẻ

trời tha hương

ngàn dặm trăng treo còn đến bao giờ?

(từ một tứ thơ của đtn)

saigon, 22.9.2011