Mùa mưa đã qua

Trong một thời gian dài, tôi nghĩ nghệ thuật chỉ nên là những thứ rất bình thường, giống như những ngày trong đời, trôi đi, buồn buồn, mờ nhạt. Giấc mơ nằm ở một nơi xa, ngày rồi sẽ đến, nhưng trong lúc đợi chờ, người ta quên mất dần điều mình mơ ước. Sự hiện hữu, giấc mơ, nỗi buồn, tất cả đều nhỏ bé, luôn luôn dường như vừa mất đi, dường như vẫn còn đó.

Xe tôi đi ngang một căn nhà tường đóng ván gỗ, mái tôn xi măng có lượn sóng. Nhà nằm ở một khu đồi thấp, trước nhà có những bụi cây trồng để làm hàng rào, và vì gần đường xe nên lá cây vướng bụi: mùa mưa đã qua rồi. Nhà đóng cửa vì giờ này mọi người đã đi làm rẫy. Căn nhà đổ bóng xuống khoảng sân nhỏ phía sau, có một gian thấp nằm khuất, có lẽ dùng làm bếp. Ngoài bờ rào bên trái, có một đám quần áo đang phơi, vải nhuộm màu tươi, và bây giờ dù đã hơi cũ và nhuốm màu của bụi, chúng vẫn là đám màu sắc rực rỡ duy nhất, vì vườn trước nhà không trồng hoa.

Tôi chụp ảnh căn nhà, và bây giờ càng nhìn lâu, mắt đi theo con đường dẫn vào và đi ngang hông nhà đi ra phía sau, tôi càng thấy buồn. Không có lý do gì, hoặc chỉ vì mùa khô đường có bụi vàng, thế thôi. Tôi muốn đưa ảnh cho ai đó xem và hỏi gọi đây là nghệ thuật có được không, nhưng tôi không biết đưa cho ai. Tôi cũng không biết có cách nào, thu gần và cắt xén sao đó để dẫn mắt người nhìn đến những cuộc đời vừa xảy ra ở đó vừa không xảy ra ở đó, nơi căn nhà này. Nhưng không có cách nào. Và tôi vẫn ở giữa ý định muốn và không muốn, đưa ảnh cho ai đó xem và hỏi: có thấy gì không?