No memory

Tối nay khi bạn nhìn thấy bông hoa này, à, không phải thế, khi bạn nhìn thấy bức ảnh tôi chụp bông hoa này, thì nó không còn đó nữa. Nó đã tàn rồi, đã tả tơi tan nát, nửa là sự mục rửa nửa là tro bụi không ai muốn giữ trong nhà hay ngay cả trong tâm tưởng. Nó không còn hình thù nói gì tên tuổi. Bức ảnh này chỉ là một thời khắc rất ngắn của một ký ức không người mang. Vào một sát na nào đó bông hoa này đã như thế, thật sự như thế, những đường gân này, cái đài hoa mỏng manh này, độ trong và độ mỏng này, những cánh hoa đã để vừa đủ bao nhiêu ánh sáng rơi xuống nó. Nó đã chính xác như thế và không khác một chút nào. Nhưng để làm gì vậy? Vài phút sau nó đã khác, vài giờ sau nó đã bắt đầu héo hơn, ngày hôm sau, nó đã cúi thấp xuống, đường cong của cành hoa đã là đường cong của sự tàn tạ. Và bây giờ không còn ai biết bông hoa ra sao và cũng không ai màng. Thế giới không có Chúa, không có thiên thần hay ngay cả một con người nào đủ lòng dạ để thương nhớ nó. Tình yêu là thứ bạc bẽo nhất. Tôi biết vậy, nên tôi đã chụp ảnh nó với ít tình yêu nhất có thể. Bức ảnh trông giống như trong một quyển sách sinh học, chỉ để mô tả một hình ảnh vật chất. Bông hoa và người nhìn đều không có đó, không có tâm hồn, không có cái đẹp, không có tình yêu, không có ký ức, không có tiếc nuối.

Rồi sao nữa? Tại sao tôi đã chụp bức ảnh này? Và sao nữa?