Tóc trắng mười ba

Một tối tôi nằm mơ thấy mình đi xe đạp. Con đường dài lắm và tôi thật là già, tóc trắng xoá. Chẳng hiểu vì sao tôi biết bà già tóc trắng bay lất phất đó là tôi. Tôi không nhớ mặt mày tôi trong giấc mơ, chắc vì mình không thấy được chính mình, nhưng tôi nhớ những sợi tóc và bàn tay trăm năm cô đơn của một người già, của tôi.  Già nhưng hoàn toàn sung sướng, đạp xe chạy phom phom như năm tôi mười ba, ở quê. Lâu lắm rồi tôi không nghĩ gì về thời ở quê, sao hôm nay lại nhớ. Chỉ vì chiếc xe đạp của bà già trong mơ. Mười ba tuổi đi xe đạp lần đầu cũng sướng như biết bay lần đầu vậy. 

Trong giấc mơ ấy tôi là một người sung sướng. Tôi già và hiểu hết mọi chuyện. Cuộc đời, tôi vẫn nghĩ, là do vô số những ngày nọ ngày kia lê thê và lộn xộn cộng lại, không có ý nghĩa gì mấy. Nhưng bà già trong mơ đã sống qua tất cả những ngày của đời tôi và cuối cùng hiểu ra điều gì đó. Hình như mình sống bao nhiêu ngày thì cũng như một ngày. Trong mơ đó là cái ngày tôi đã sống hết đời chợt mang thân thể con gái mười ba cò ma đi xe đạp trên con đường quê. Hai bên là cỏ đã trổ cờ cao lêu khêu. Trên trời là mây trắng. Giữa đường là mình. Đạp xe như bay. Một ngày biết bay thì suốt đời biết bay.

Trong mơ hạnh phúc tự nhiên và trong vắt. Trong mơ tôi biết nó là cái gì. Nhưng khi thức dậy thì đầu tôi lan man lẩn quẩn, chuyện nọ chuyện kia, tôi làm mất điều mà tôi biết. Tôi càng cố nghĩ thật lung về nó tôi càng mất nó. Nó nằm dưới đáy sông, còn đầu óc tôi là nước sông: càng suy nghĩ thì nước càng đục. Nước sông đục làm tôi nghi ngờ không biết cái điều nằm dưới đáy sông nó có thực hay không. Buồn cười thật. Người ta suy nghĩ để mà biết, cuối cùng chỉ biết những suy nghĩ của mình nó như thế nào, còn điều mình muốn biết thì lại bị những suy nghĩ che lấp. Càng nhiều suy nghĩ thì cái mình tìm nó càng bóng chim tăm cá.

Lúc tôi thức giấc là ba giờ sáng. Tôi nằm trên giường một tiếng. Bốn giờ tôi ngồi dậy, đánh răng, gói ghém rồi dắt xe đạp ra đi. Từ nay tôi không còn cần biết mình đi đâu. Chiếc xe đạp là căn nhà, là cuộc đời của tôi. Tôi đi tìm bà già tóc trắng trong mơ. Một ngày nào đó, tôi sẽ tìm thấy bà ấy trong lúc đi xe đạp. Tôi biết vậy.

Nhưng có lẽ đến lúc tóc trắng hết và hai bàn tay như rễ cây thì tôi mới hiểu ra một cái gì đó. Giữa năm mười ba và năm một trăm tuổi thì đời buồn và buồn. 

 

Bonn, 15.10.2004