Thấp thoáng

Có lúc tôi từng sợ mình sống đến hết đời chưa làm được cái gì đẹp. Tôi cũng thường nghĩ cái đẹp hoàn hảo đã làm xong rồi (ví dụ như bài piano concerto số 1 của Brahms), thời chúng ta còn bao giờ có ai có thể làm ra được thứ gì đẹp hơn mà hoài công. Bây giờ tôi bắt đầu hiểu rằng Brahms viết nhạc không tạo ra cái đẹp (to create beauty) mà để hé lộ nó ra (to unveil beauty). Cái đẹp tràn lan và toàn vẹn, và giống như sự thật, nó chỉ có một. Những người nghệ sĩ chỉ mở những cánh cửa khác nhau, từ chỗ họ ngồi và góc họ nhìn, để chúng ta trong khoảnh khắc nương nhờ đôi mắt và trái tim của họ mà nhìn thấy, chạm vào, thường chỉ trong một thoáng, một thiên đường duy nhất đã luôn ở đó tự nghìn xưa. Chưa có một giây nào thiên đường đó đã từng không tồn tại.